《偈颂一百二十三首》

释普度 宋代
拄杖子,无向背。
东拄西掌,登山涉海。
汴璧骊珠,泥团土块,一时粉碎。

拼音

zhǔ zhàng zǐ, wú xiàng bèi.拄杖子,无向背。dōng zhǔ xī zhǎng, dēng shān shè hǎi.东拄西掌,登山涉海。biàn bì lí zhū, ní tuán tǔ kuài,汴璧骊珠,泥团土块,yī shí fěn suì.一时粉碎。