《和人》

李洪 宋代
庭前槐树绿阴阴,静听玄蝉尽日吟。
枕簟虚凉清梦境,了无俗物动禅心。

拼音

tíng qián huái shù lǜ yīn yīn, jìng tīng xuán chán jǐn rì yín.庭前槐树绿阴阴,静听玄蝉尽日吟。zhěn diàn xū liáng qīng mèng jìng, liǎo wú sú wù dòng chán xīn.枕簟虚凉清梦境,了无俗物动禅心。