《初冬快晴陪宣卿叔夏游石头庵过三生藏穷深极》

胡寅 宋代
仰止春风泼黛山,亦应秋色两难攀。
祗嫌痼疾烟霞上,且爱陶鎔水石间。

拼音

yǎng zhǐ chūn fēng pō dài shān, yì yīng qiū sè liǎng nán pān.仰止春风泼黛山,亦应秋色两难攀。zhī xián gù jí yān xiá shàng, qiě ài táo róng shuǐ shí jiān.祗嫌痼疾烟霞上,且爱陶鎔水石间。