《走笔依韵和酬王彦霖四首》

强至 宋代
不住年光衮衮流,莺花渐老使人愁。
莺犹可听花犹在,再卜他时一醉休。

拼音

bú zhù nián guāng gǔn gǔn liú, yīng huā jiàn lǎo shǐ rén chóu.不住年光衮衮流,莺花渐老使人愁。yīng yóu kě tīng huā yóu zài, zài bo tā shí yī zuì xiū.莺犹可听花犹在,再卜他时一醉休。