《相和歌辞·三妇艳诗》

董思恭 唐代
大妇裁纨素,中妇弄明珰。
小妇多姿态,登楼红粉妆。
丈人且安坐,初日渐流光。

拼音

dà fù cái wán sù, zhōng fù nòng míng dāng.大妇裁纨素,中妇弄明珰。xiǎo fù duō zī tài, dēng lóu hóng fěn zhuāng.小妇多姿态,登楼红粉妆。zhàng rén qiě ān zuò, chū rì jiàn liú guāng.丈人且安坐,初日渐流光。

翻译

正房夫人裁剪着洁白绸缎,二房夫人把玩着闪亮耳坠。年轻的小妾身姿婀娜,正倚着楼阁涂抹胭脂。老翁您且安然闲坐,晨光渐明,流光溢彩。